Thứ Năm, ngày 17 tháng 1 năm 2013

Lady by Kenny Roggers


Hôm nay về nhà cũ. Hơi ngạc nhiên trước cảm xúc của mình. Một chút gì đó dửng dưng như đứng trước nhà người khác. Thói quen mới có thể xoá bỏ thói quen cũ nhanh thế sao? Thật tệ. Chắc không phải, vì khi nhặt lên một thứ, cảm xúc lại ùa về.

Mang về Vườn Xưa một sản phẩm hợp tác: lời dịch bản Lady. Cháu Thùy Anh dịch thô giúp bố, sau đó Lợi Trần và Blue chau chuốt lại. 

Chủ Nhật, ngày 12 tháng 8 năm 2012

Buổi sáng




Buổi sáng ngày thơ bé thoảng mùi chiếc lông chim câu lơ lửng bay từ ngoài sân vào cửa sổ và rớt xuống mặt gối nóng ấm ánh mặt trời. 

Những Khoảnh Khắc - Iuri Bondarev

Đầu tiên



Gã khác biệt với những người trong bộ lạc của mình ở cái vẻ mơ mộng ít nói và cái thú tách riêng một mình.

Thứ Bảy, ngày 11 tháng 8 năm 2012

Cái chung



Thế giới đa ngôn ngữ, nhưng tất cả mọi người khóc giống nhau và cười giống nhau.

Dịch từ Những Khảnh Khắc của Iuri Bondarev

Ánh đèn trong cửa sổ



Bão tuyết tháng Giêng, tiếng vặn mình của hàng dương băng giá trong con ngõ, gió trên cao đập sầm sầm những mái tôn, cuốn thốc bụi tuyết từ những bờ mái, thổi bay nó trên những bờ rào trắng xoá, trên những đống tuyết tinh khôi. Nó, cái cửa sổ duy nhất trong đêm, hắt ra quầng sáng xanh ấm cúng, cũng giống mọi lần rực rỡ, ấm áp, kín rèm, làm người ta phải chú ý, gợi lên một cảm giác khó chịu trước cái bí mật chưa phanh phui.

Thứ Năm, ngày 09 tháng 8 năm 2012

Sợ sân khấu



Cha tôi thường nói trong chiến tranh không thể quen với tiếng đạn rít. Tôi phát run vì sợ công chúng, không tài nào quen nổi – cũng giống như không thể quen với tiếng đạn rít. Khán phòng mờ mờ tối, rất khó nhìn, chỉ thấy những những khuôn mặt lờ mờ - đâu đó có tiếng ho, tiếng ghế cọt kẹt, thỉnh thoảng tiếng cười rúc rích, tiếng thì thầm. Chỉ cần trong lúc diễn mà tôi nghe thấy ở hàng ghế đầu tiếng miếng thẻ gửi áo khoác rơi xuống đất đã đủ làm tôi chợt kinh hãi như thể quần bị tụt. Ngay lập tức choáng váng vì nghĩ mình diễn nhàm chán, tẻ nhạt, tầm thường, tôi gần như bị lạc mạch diễn, quên luôn lời thoại và nói chung là sẵn sàng khóc oà như thể bị thần kinh. Và nếu trong hồi cuối cùng mà có ai đó đứng dậy, quỷ tha ma bắt, rồi khua lộp cộp đôi giầy mới về phía lối ra thì thất vọng của tôi chẳng để đâu cho hết, lúc ấy tôi chỉ muốn dừng thoại hét điên lên theo lưng anh ta: “Vội đi đâu cái con lừa ngu kia? Còn đủ thời gian ra tầu điện ngầm mà, đồ gia súc! Thoại vừa mới cất lên mà, nghe cho hết đi!”. Tôi, tất nhiên, hoang mang đến tội nghiệp và chẳng làm gì được. Nếu các bạn muốn biết sự thật đầy đủ , thì hầu như tất cả các diễn viên, thậm chí là vĩ đại nhất, đều đã từng trải qua cái cảm giác sợ sân khấu và sợ công chúng, nhưng họ vì tự tin mà im lặng không nói thôi.

Dịch từ Ghi chép cho riêng mình của Iuri Bondarev

Thứ Tư, ngày 08 tháng 8 năm 2012

Chàng và Nàng



Chàng sợ chính những tình cảm của mình, thao thức vùi mình trong chăn chàng nghĩ: “Có thể những gì mình đang có với nàng là chỉ nỗi sợ hãi? Mình sẽ không bao giờ gặp nàng nữa, và nỗi sợ này là tình yêu cay đắng của mình sao?”. Ý nghĩ không còn sửa chữa được điều gì giày vò chàng: ngày mai nàng sẽ đi Irkutsk, xa cùng trời cuối đất, và họ sẽ mãi mãi chia lìa.